NON CAO MÂY TRẮNG

NON CAO MÂY TRẮNG
Tây Nguyên mênh mông, một vùng non cao mây trắng tuyệt đẹp và hùng vĩ với bao chiến công hiển hách. Mỗi lần về đây lại nhớ đến câu thơ của anh Lê Nguyên: “Dẫu vẫn biết/Nơi ấy chỉ còn là đỉnh non cao mây trắng/Nhưng tôi cứ đến”. Tuy không phải là nhà thơ nổi tiếng, nhưng lạ thế, thơ của anh ấy cứ tự nhiên đi vào lòng mình, không quên được. Thế cho nên, nhiều khi cái “tiếng” cũng hay đánh lừa ta. Anh ấy còn một câu nữa, không thể hay hơn: “Ngồi bên sông/Ta bỗng hoá thuyền”. Mỗi lần lên Tây Nguyên mình cũng đã hoá thành một phần Tây Nguyên rồi chăng? Bạn có tin không? Nhưng vùng đất này thật tuyệt vời!
Non Cao Mây Trắng là bài thơ viết trong nỗi nhớ, khi biết mình không còn có dịp nào trở lại với núi rừng nữa:
Còn mãi trong tôi
đỉnh non cao mây trắng
mây trắng khắp nơi
tiếng cồng chiêng
chảy thành sông suối
đôi mắt chú voi con thật hiền
đội lên đồi núi
thênh thang lưng đèo gió thổi
những câu chuyện tình
trắng cả trăm năm
cả nghìn năm
tôi có một Tây Nguyên
Tây Nguyên bé nhỏ
đẹp tựa mùa xuân
em tôi mây trắng
em tôi ngọn lửa
em tôi trăng rằm
em lớn lên
cùng tiếng hát ngọt ngào Y Ban
tiếng cười hồn nhiên Siu Black
có cả tiếng ngày xưa mẹ hát
thiên tình sử Đam San
những đường cong thảo nguyên
em tôi đẹp dịu dàng
ngọn cỏ non
bông cúc vàng
nôn nao nghìn con thác
nghìn con dốc
nôn nao
bao dãy đại ngàn
em đưa tôi đi
lên đỉnh non cao của em nồng nàn
mây ngàn bay cuồn cuộn
trắng như bông
nụ cười em trắng trong
tình yêu em trong trắng
con suối em hổn hển chảy thành sông
đỉnh núi em vươn cao đằm thắm
em trong tôi
ngạt thở trái tim nồng
ôi, Tây Nguyên
Tây Nguyên bé nhỏ của tôi từ đó
mây nguồn bao năm cuồn cuộn nở
thác nguồn bao năm cuồn cuộn đổ
mềm như nhung
trắng như bông
hoa cà phê cũng mỗi năm chen chúc
san sát trắng rừng
trắng cả cuộc đời tôi
một cõi bão dông!
2010