Ngày hôm ấy

Ngày hôm ấy, vua ngự giá khởi hành, trời mưa nhỏ, gió bấc. Tư thiên giám Tạ Khắc Hài tâu rằng:
-Mưa là mưa nhuần quân, gió từ phương bắc là gió hoà.
Cho nên khi thuyền vua đi, có câu thơ rằng:
-Trăm vạn quân đi đánh cõi xa
Mui thuyền mưa dội thấm quân ta.
Dọc đường, hễ qua đền thờ thần nào đều sai quan tới dâng lễ tế, để cầu cho quân đi thắng trận.
Lê Thánh Tông nghĩ núi sông nước Chiêm có chỗ chưa biết rõ ràng, liền sai thổ tù Thuận Hoá là Nguyễn Vũ vẽ hình thế hiểm dị của nước Chiêm dâng lên.
Vua thân hành soạn ra “Bình Chiêm sách”, ban cho các doanh. Trong Bình Chiêm sách, nói có 10 lẽ tất thắng, có 3 việc đáng lo. Vua sợ rằng tướng sĩ chưa hiểu, sai chỉ huy Nguyễn Thế Mỹ dịch ra quốc ngữ để nhắc lại.
Ngày mồng 7, vua tự mình dẫn hơn 1000 chiếc thuyền, hơn 70 vạn tinh binh ra hai cửa biển Tân Áp và Cựu Toạ dựng cờ thiên tử, đánh trống hò reo mà tiến.
Ngày 27, vua tự mình đem đại quân đánh phá thành Thi Nại, chém được hơn 100 thủ cấp.
Ngày 28, vua tiến vây thành Chà Bàn.
Ngày 29, đến sát chân vây thành mấy vòng.
Ngày mồng 1 tháng 3, hạ được thành Chà Bàn, bắt sống hơn 3 vạn người, chém hơn 4 vạn thủ cấp, bắt sống Trà Toàn rồi đem quân về.
Trà Toàn cúi đầu quỳ xuống. Vua hỏi qua người phiên dịch rằng:
-Ngươi là chúa nước Chiêm phải không?
Toàn trả lời:
-Vâng.
Vua hỏi:
-Có biết ta là vua không?
Toàn trả lời:
-Tôi nhìn thấy phong thái, đã biết là thánh thượng rồi.
Vua hỏi:
-Ngươi có mấy con rồi?
Trả lời:
-Tôi có hơn 10 đứa con.
Đỗ Hoàn nói:
-Hắn đã kêu van xin làm thần tử, xin bệ hạ tha cho khỏi chết.
Vua nói với Toàn:
-Trong đám gươm giáo, ta sợ ngươi bị hại, nay may còn sống đến đây, ta thực yên lòng.
Bèn sai đưa Toàn ra ngoài ty Trấn điện làm nhà nhỏ cho ở đấy. Các quan dẫn Toàn ra hơi gấp. Vua bảo:
-Đưa đi thong thả thôi, người ta là vua của một nước, sao lại bức nhau đến như vậy?
Ngày mồng 2, vua thấy đã phá được thành Chà Bàn, liền xuống chiếu đem quân về. Vua dụ rằng:
-Hai châu Thái Chiêm và Cổ Luỹ trước là đất của ta, đời gần đây bị mất về nước Chiêm, nay lấy lại được hết, đặc cách sai bọn các ngươi trấn giữ. Có kẻ nào không chịu nghe theo, cho giết trước rồi tâu sau!
(Lược trích Đại Việt sử ký toàn thư)