CHÚNG TA PHẢI TRÔNG CẬY SỰ DŨNG CẢM TỚI BAO GIỜ

CHÚNG TA PHẢI TRÔNG CẬY SỰ DŨNG CẢM TỚI BAO GIỜ ?
Thông điệp, “thà cô chết chứ không để trò chết” rất ý nghĩa. Song, hi vọng, thông điệp này không phải lặp lại trong bất cứ trường hợp nào nữa.
1. “Thà cô chết chứ không để trò chết!”. Đó thông điệp của 4 cô giáo tại Trường Mẫu giáo An Hiệp, huyện Tuy An (Phú Yên) khiến dư luận nghẹn ngào.
Ngày 13/12, các cô đã liều mình giữa dòng nước lũ để đảm bảo học sinh của mình được an toàn. Các cô đã lao mình xuống con nước dữ để cứu học sinh không may bị ngã. Các cô đã dùng cả tính mạng mình để chở che an toàn 13 em học sinh khi nước lũ về bất thường.
Hành động quyết liệt “thà cô chết chứ không để trò chết” đã khiến chúng ta cảm thấy nhẹ lòng phần nào, giữa những thông tin bão lũ tang thương.
Cơn lũ dữ đã quét đi nhiều thứ, nhưng nó không đánh quật được ý chí con người. Và, dù các cô giáo không mong chờ sự đáp đền nhưng tấm lòng, sự quả cảm của các cô giáo đáng được tôn vinh.
Và, mọi sự tưởng thưởng dành cho họ đều xứng đáng!
***
2 Dẫu vậy, chúng ta cũng cần rạch ròi. Việc các cô giáo cứu học trò giữa dòng lũ dữ là một câu chuyện cổ tích giữa đời. Tấm lòng với học trò, sự dũng cảm của các cô đáng ngợi ca. Nhưng, bên cạnh sự hân hoan khi cô trò đều an toàn là những đắn đo, ngậm ngùi.
Hình ảnh cô trò bơ vơ, xoay sở giữa dòng nước cứ lặp đi lặp lại khiến những người chỉ nghe kể về câu chuyện đã cảm thấy nhói lòng. Nhà trường đáng nhẽ là nơi an toàn nhất cho trẻ em cũng trở thành nơi tính mạng cô trò bị đe dọa.
Người ta sẽ nói, trong thiên tai, điều gì cũng có thể xảy ra. Người ta sẽ nói, trong lũ dữ, bất cứ đâu cũng nguy hiểm. Và, không chỉ riêng trường An Hiệp, hàng ngàn ngôi trường nơi lũ quét qua đều mang nguy cơ tới tất cả con trẻ.
Vấn đề, đây không phải lần đầu lũ quét qua miền Trung. Lũ lặp lại như một chu trình tất yếu. Và, chúng ta cũng không hoàn toàn bế tắc trong các phương pháp phòng chống lũ bảo vệ tính mạng trẻ em trong các ngôi trường.
Nào nhà chống lũ đã chứng minh hiệu quả trong đợt lũ tại Hà Tĩnh, Quảng Bình vừa rồi. Nào những chương trình dự báo mưa lũ giúp người dân không ở thế kẹt như cô trò ở An Hiệp. Nào những dự án phòng chống thiên tai chúng ta đã chủ động đương đầu với thời tiết khắc liệt…
Sự dũng cảm đã đem về mạng sống của cô trò ở Phú Yên hôm vừa rồi. Cả những yếu tố may mắn khi đoàn cứu hộ đã kịp tiếp cận hiện trường khi các cô kiệt sức. Nhưng chỉ tích tắc sai số thôi, câu chuyện cổ tích hôm nay có thể thành một tấn bi kịch!
Bên cạnh sự nghẹn ngào với sự an toàn của cô trò An Hiệp, có lẽ, các cấp ban ngành liên quan cần nhìn nhận vấn đề một cách nghiêm túc.
Rằng chúng ta không thể cậy nhờ lòng dũng cảm mãi.
Rằng vận may không phải lúc nào cũng đến nếu chúng ta chỉ trông cậy vào ý chí con người.
Rằng cô trò không đáng bị đặt vào nghịch cảnh sống còn khi họ đang ở nơi đáng nhẽ là an toàn nhất: trường học.

3 Comments

  1. Anh Trần Việt says:

    Rừng chặt hết rồi, lũ lụt triền miên…các cô cứ dũng cảm mãi thế này được đâu.
    Chính quyền địa phương sẽ làm gì nhỉ???

    1. Phạm Mỹ says:

      Mình địa phương thì ko làm gì dc đâu

  2. Anh Trần Việt says:

    Đúng vậy, nhưng địa phương làm tốt việc của mình – bảo vệ rừng trong địa phận quản lý… thì cũng đỡ hơn, dân đỡ khổ hơn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *